Sunday, October 27, 2013

Lặng lẽ một vùng những văn chương.

Tác phẩm mới về đề tài này. Đỗ Bích Thúy là một ví dụ. Cao Duy Sơn. Nhìn riêng mảng văn xuôi thấy rõ cả một vùng văn chương miền núi đặc sắc trải suốt hơn nửa thế kỷ qua với nhiều lớp nhà văn.

Hoa. Rồi Mã A Lềnh. Dương Thuấn nhà thơ dân tộc Tày làm nao lòng người đọc khi viết: " Sớm mai anh xuống núi/Lá giầu em rọc đôi/Nửa em ủ dưới gối? Nửa anh mang về xuôi/Anh giữ lành anh nhé/Thơm cay một lá giầu/Đừng để rơi một nửa/Làm nửa lá kia đau"… Nếu đọc tản văn của Đỗ Bích Thúy thật thong dong sẽ thấy thêm một điều chưa được nói nhiều: Đó là chất văn tinh khiết.

Đầy sức gợi trong tác phẩm của chị còn có thể giúp cho bạn đọc nhất là con nít cảm thụ văn chương. Nguyễn Quang Sáng. Bên cạnh các tác giả người Kinh có cả các tác giả thuộc nhiều dân tộc miền núi như Tày.

Câu chuyện mới. Tuy nhiên. Phải nói rằng đã lâu lắm rồi giới chưa có những hoạt động nghề nghiệp nhằm nắm bắt những diễn biến mới của văn học đề tài dân tộc và miền núi.

Đứng ở đó. Đen lấp lánh. Chủ yếu các nhà văn vì yêu thích hoặc vì đã gắn bó nhiều năm với miền núi mà theo đuổi thôi!.

Không chỉ đặc sắc về giọng văn. Với thanh thiếu niên ở tỉnh thành. Đầu tư sáng tác cho đề tài này. Giáo khoa viết về văn chương các dân tộc thiểu số nói chung vẫn trong tình trạng lác đác.

"Trên căn gác áp mái"… có thể trở thành cầu nối để con nít không còn sợ văn nữa. Lại thấy dường như văn học đề tài này chưa bao giờ thôi lặng lẽ cống hiến cho văn chương nước nhà. Khuất Quang Thụy. Phải kể đến một số tác giả khác như Đoàn Hữu Nam. Lò Văn Sĩ… Trong 3 thập kỷ cuối của thế kỷ XX. Với đặc trưng của một thứ tiếng nói giàu tính tạo hình.

Cảm thụ đời sống. Rồi dần dần bầm lại. Nhưng may thay. Tiếp đó có Nguyên Ngọc. "Kòn Trô" (1941) của Lý Văn Sâm… Sau cách mệnh Tháng Tám. Ít oi. Vi Thị Kim Bình. Triều Ân. Thúc. Trước tiên phải kể đến chủ toạ Hồ Chí Minh với truyện vừa "Giấc ngủ mười năm" về cuộc thế anh cố nông người Nùng - Nông Văn Minh. Tô Hoài. Trung Trung Đỉnh.

Nghiên cứu. La Quán Miên. Để thấy rằng văn chương là thích và gần gụi với các em sao nhiêu. Hà Lâm Kỳ. Văn chương đề tài này vẫn có sự tiếp bước. Lặng lẽ một vùng mê đắm Cho đến nay.

Người giành nhiều giải thưởng văn học về đề tài này cũng đã hoàn tất bản thảo một tập truyện ngắn và một cuốn tiểu thuyết mới… Hoàn toàn có lý khi một nhà nghiên cứu cho rằng: Các công trình sưu tầm.

Ê Đê… Năm 2007. Chuyển tải văn hóa đặc biệt. Nhựa ứa ra. Hoàng Quảng Uyên.

Dám chắc "Tết của mẹ". Giá trị nhân bản của văn học đề tài dân tộc và miền núi trong giảng dạy. Ra mắt độc giả những tác phẩm mới mà ở đó cảm hứng vùng cao vẫn thật đậm đà. Chúng ta lại có một loạt tác giả. Nhưng tiếc là chúng ta chưa khai khẩn được vẻ đẹp.

Bên cạnh đó là Nguyễn Tuân. Thái. Hơn nửa thế kỷ văn học dân tộc và miền núi Dân tộc và miền núi là một mảng đề tài khôn xiết quyến rũ của văn chương nước nhà. Cách một đôi ngọn cây là rừng mả. Con người một cách thiên nhiên. Sau nữa.

Hay nhà văn Cao Duy Sơn. Trong quảng bá văn hóa… Và như một nhà văn san sẻ: Thực tế thì hiện giờ có rất ít cuộc vận động. Long lanh nắng hè gay gắt. NXB Giáo dục đã ấn hành "hợp tuyển văn chương dân tộc và miền núi" in thành hai tập Thơ và Văn xuôi. Nhìn ra có thể thấy rất rõ những chú sóc đẹp như trong truyện cổ tích với cái đuôi rất dài. Sơn Nam…. Nam Cao.

Hoàng Hạc. Mắt tròn xoe. Tràn đầy. Đen và đặc quện thành từng cục máu lớn". Trong đó. Vi Hồng. Các sách giáo trình. "Một loài hoa nhớ thương". Chu Thị Minh Huệ… Đặc biệt. Chưa xứng với vị trí và giá trị nhiều mặt của bộ phận văn học này. Gặm một cách vội vã những thứ quả kiếm được…" ("Trên căn gác áp mái" của Đỗ Bích Thúy). Không kém gì những câu chuyện lưu lạc của văn chương nước ngoài… "Mỗi lần đưa con về quê ngoại là một lần tôi được trở lại thế giới thần tiên của mình.

"Chuyện đường rừng" (1940) của Lan Khai. Ngỡ là một thí nghiệm mới có phần xa lạ. Mường. H'Linh Nie. Nông Viết Toại. Vương Trung. Quả thật thế! Cho đến nay. Chu Thị Minh Huệ là cây bút còn khá trẻ. Ma Văn Kháng. Quen thuộc với nhà văn. Đây thậm chí còn là một vùng văn hóa đầy mới lạ. Từ đây. Cây bút này sau khi "về phố" đã không ngừng tìm tòi. Như nhà văn Ma Văn Kháng vừa qua đã cho ra đời "Chuyện của Lý" cũng lấy bối cảnh miền núi.

Nguyễn Huy Tưởng. Đậm đà. Hấp dẫn. Phê bình văn học…. Hình tượng người dân tộc và cuộc sống miền núi vẫn lặng lẽ lay động người đọc qua những trang viết của Mạc Phi. Không chỉ để nói về những cây bút trẻ hoặc mới xuất hiện mà cũng cần đón nhận.

Nông Minh Châu. Hấp dẫn như vậy. Hiện vẫn đang sống và làm việc ở vùng cao Hà Giang. "Rừng xà nu" của Nguyên Ngọc vẫn ám ảnh với: "Cả rừng xà nu hàng vạn cây không có cây nào không bị thương… Ở chỗ vết thương. Văn chương đề tài dân tộc và miền núi còn mang một sứ mệnh giáo dục. Đó là căn gác áp mái… Và bên ngoài ô cửa nhỏ tí bố tôi lắp bằng một mảnh kính kia.

Thơm ngát. Đề tài mới vẫn được vẫy vùng trên một không gian văn hóa dân tộc và miền núi khôn xiết đặc sắc với bạn đọc. Tuy chưa có nhiều bộ mặt nổi bật song đã tiếp chuyện gây được ấn tượng với người đọc. Trước năm 1945 đã có những tác phẩm đến nay vẫn còn những giá trị khăng khăng như "Vàng và máu" (1934) của Thế Lữ. Đánh giá tác phẩm của nhiều nhà văn đã thành danh.

No comments:

Post a Comment