Vẫn cười nói với nhau nhưng chỉ riêng mình anh biết rằng phía sau nụ cười ấy chất chứa biết bao nỗi buồn và sự hối tiếc
Không muốn trái tim nhỏ bé ấy bị mang cảm giác day dứt do đã làm thương tổn một người. Ừ thì anh chỉ biết gượng cười chúc mừng em vậy. Một người bạn tri kỷ. Rồi thời gian sẽ là liều thuốc xóa nhòa đi mọi thứ. Anh sẽ chẳng ngần ngại mà ước cho thời kì quay trở lại và vững chắc rằng anh sẽ không bao giờ vung phí cơ hội để thay đổi hiện thực phũ phàng này.
Nhận ra nụ cười của em mang một luồng sức mạnh diệu kỳ đến nỗi có thể khiến trái tim anh tan chảy. Anh nhận ra rằng em đẹp hơn tất cả những tại sao óng ánh kia. Xa em cũng không được. Yêu em cũng không được. Một đời hối Nếu em quay về liệu anh có thứ tha? Nếu yêu. Anh không làm được điều này bởi vì chẳng có ai muốn xa người mà mình yêu thương cả. Nhưng số lại luôn thích đặt người ta vào một trò chơi đã được vạch sẵn để anh phải bùi ngùi ưng ý một điều trớ trêu rằng trái tim của em đã thuộc về một người khác mất rồi.
Anh chỉ biết im lặng lắng nghe em kể về người con trai ấy. Anh chỉ còn biết trách tạo hóa sao quá oái oăm đã đẩy đôi ta vào cảnh huống ấy. Ánh mắt em mơ mộng ngước lên bầu trời đầy ngắm nhìn những vì tinh tú và khuôn miệng nhỏ xinh luôn trực một nụ cười. Nên chi nên em đã quyết định ra đi (Ảnh minh họa) Những lúc ngồi bên em. Chỉ riêng mình anh biết rằng đó chỉ là cái cớ cho anh hợp thức hóa việc quan tâm em.
Anh thật ngốc khi cứ miệt mài đuổi theo bóng hình của kí vãng và cái giá phải trả khi không biết trân trọng ngày nay. Nhưng chỉ cần được nhìn thấy em cười đối với anh đã là hạnh phúc lắm. Em xứng đáng được hưởng một hạnh phúc trót sau ắt những mất mát mà cuộc sống đã nhẫn tâm reo rắc cho mình.
Nhưng tiếc rằng quơ đã quá muộn. Bởi giờ đây em đã thuộc về người khác mất rồi
Ngày mà hình bóng người con gái ấy phai lạt trong trái tim anh cũng là ngày mà anh nhận ra rằng đối với mình em còn có vị trí quan yếu hơn rất nhiều so với một người bạn tốt. Em sẽ chân tình! Đâu ai có thể thích mãi một người không thích mình. Nếu như có trong tay một phép màu. Bài hệ trọng: Bởi em đã thuộc về người Có những mối tình chẳng thế gọi tên Một lần buông tay.
Vậy nên anh đành ưng ý đi bên cạnh cuộc đời em giống như một người anh trai. Hải Nam. Rồi anh sẽ ổn. Thành ra nên cũng dễ hiểu thôi khi em siêu lòng trước một người con trai khác. Bởi hiện tại anh đâu thể làm được gì. Đâu có ai yêu mãi một người không yêu mình. Thành tâm mình anh mong em được hạnh phúc. Mình vẫn đi bên nhau. Níu kéo ư? Hơn một lần anh đã nghĩ tới điều này nhưng anh đâu thể ích kỷ với em như vậy được.
Trân trọng những gì đang có là việc anh đã mất em. Nếu ngày ấy anh tỉnh táo hơn để nhận ra đâu mới đích thực là người con gái mà mình xót thương thì có nhẽ anh đã không để mất em (Ảnh minh họa) Nhưng anh cũng chẳng thể xa em.
Chỉ là tại thời khắc này hơi khó để anh học cách bằng lòng sự thực phũ phàng rằng em đã thuộc về người ta. Lòng thầm ước rằng đây chỉ là một cơn ác mộng mà thôi. Bởi nếu ngày ấy anh biết nắm bắt nhịp.
Anh cay đắng nhìn em sánh vai bên người mới. Anh không muốn em phải chọn lọc. Một mực sẽ ổn. Xa em không được. Ngày mà em vui vẻ khoe với anh rằng em đã có người tình cũng là ngày anh bàng hoàng cảm thấy trái tim mình giống như bị ai đó bóp nghẹt.
Yêu em không được.
No comments:
Post a Comment