Nơi cậu học trò lần đầu biết yêu và biết thế nà “lên bờ xuống ruộng” vì yêu
Những ngày Tết còn rộn rã hơn. Về làm mồi nhử thằng con biếng học. Xe đạp học trò ngày Tết đi đâu? Tết nhất đương nhiên chả đứa nào thèm ăn (nhà nào mà chẳng có bánh trái. Có khi người chạy xe đánh rơi mùa hè ở dọc đường nữa không chừng! nên “chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng” đó dứt khoát phải là chiếc giỏ gắn trước.
Gọi riết thành quen. Chiều xuống. Chàng Chử tuỳ nhi con thương buôn đồ đồng nát và công chúa Tiên Dung. Hệ trọng đến nỗi chàng trai rất đỗi thương tình cô trở về làng sau ba năm xa cách đã chẳng thể nhận ra cô chỉ vì cô đang.
Chỉ vậy thôi mà sung sướng vô hạn. Hai đứa rủ nhau đạp xe đến nhà một đứa khác. Không cho ai đụng tới. Cả khi Đỗ Trung Quân viết “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng/Em chở mùa hè của tôi đi đâu?” trong một bài thơ học sinh sau đó được nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ thành ca khúc Phượng hồng. Trước “cuộc thi vượt ải” quá khó.
Con gái của Hà Lan. Tuần sau lại tập trung ở nhà một bạn gái khác. Chung lớp hay chung trường. Thị trấn có bao lăm học sinh là gần như có bấy nhiêu chiếc xe đạp túa ra đường. Xong lại cất vào. Cô luôn đi bộ dù quãng đường xa xăm đến mấy. Xe gắn máy có chỗ tiện. Chi tiết tạo ra bước ngoặt cho câu chuyện buồn này xảy ra vào một buổi chiều Ngạn và Trà Long đạp xe song song bên nhau trên con đường từ trường huyện về làng.
Chiếc xe đạp gắn bó với tuổi học trò. Hồi học lớp tám. Rõ ràng. Càng lớn lên càng giống mẹ lạ thường.
Cô bé đáng yêu trong tác phẩm mới nhất của tôi có can dự khắn khít đến chiếc xe đạp. T 3. Trong tác phẩm Còn chút gì để nhớ của tôi. Chiếc xe đạp học sinh đã đi vào âm nhạc. Có những ngày Chương - cậu sinh viên ở trọ - đi học chung xe với Quỳnh.
Sau khi nói chuyện dối. Bạn gái đó có khi là bạn cùng lớp. Nhưng những lúc cần thả hồn theo mây gió. Nhiều năm về sau. Cả chục chiếc xe đạp đã rồng rắn ngoài đường. (Nhà bạn trai ít khi được chọn làm nơi tập hợp.
Đó là lý do bọn trẻ làng gọi cô là “con Rùa”. Chàng trai bàng hoàng phát hiện Trà Long.
Nhân vật nữ chính là một cô bé tên Rùa. Tôi mới phát hiện làm bộ ngược lại: nếu ngày Tết ở thôn dã hoặc tỉnh lẻ người đông như trẩy hội (đúng là trẩy hội thật!) thì ở các đô thị lớn ngày Tết bỗng vắng vẻ một cách bất thường. Kể cả tác giả.
Ông ra hẹn chỉ khi nào con ông thi đỗ cấp 3 vào trường sinh giỏi. Tên thật của cô là gì không ai biết. Nằm nghỉ ngơi một lát. Cô gái sẽ chẳng thấy hết “công sức lao động” của người đang hổn hển nhấn bàn đạp phía trước.
Đã mười bốn tuổi nhưng cô bé không biết đi xe đạp. Trong truyện dài Ngồi khóc trên cây. Thiên kim tiểu thư của tiệm tân dược giàu nhất thị trấn.
Ông mới giao chìa khóa xe. Chắc chắn chiếc lưng áo lấm tấm mồ hôi của chàng sinh viên đã làm xao xuyến trái tim mới lớn của cô bé học trò. Vứt xe ven rừng. Rồi ba đứa kéo nhau chạy đến nhà đứa thứ tư. Vì bọn con trai thường lười nhác chuyện bếp núc đãi khách). Xe đạp. Chở nhành phượng thắm (hay chở mùa hè) mà phóng vèo vèo bằng Honda. Cả bọn lại rồng rắn đạp xe ra về. Câu chuyện rủ rỉ giữa đôi bạn nhờ đó cũng triền miên theo.
5. Mùi khói xăng trong một quang cảnh thiên nhiên yên ả và hữu tình hoàn toàn không hợp. Suzuki hay Yamaha thì còn chi là thơ mộng. Khi ông bố gom hết gia tài mua chiếc xe đạp de luxe.
Bạn bè chơi thân với nhau không quan hoài chuyện chung bàn. Chiếc xe đạp mới trở nên một “sự kiện”. Con trai con gái nhởn nhơ kéo nhau vào chốn cành non lá biếc.
Như vậy. Những tà áo mới thập thò giữa các nhành xanh dìu dặt như những cánh bướm đủ màu. Ông khóa xe dựng vào góc nhà. Chàng trai tên Ngạn và cô bé Hà Lan nhiều lần lững thững đạp xe vào rừng sim hoa tím. Chưa kể. Nhưng chúng ta có thể đoán ra.
Hẳn nhiên chỉ có bọn con trai bì bõm ngụp lặn. Bới củ trong khi chủ nhà lục đục nấu chè trong bếp để đãi bạn. Đã thống thiết cảm khái “đời tôi không có duyên được hưởng. Cả bọn dựng xe vô vách. Nên mặc cả bọn không ghé lại nhà bạn gái như nếp. Bạn thử hình dong đi.
Biết bao lăm kỷ niệm tuổi học trò gắn liền với chiếc xe đạp. Trong nhiều trường hợp chiếc xe đạp có ưu thế hơn nhiều so với xe gắn máy! 6. Đi xe đạp. Oách nhất thị trấn. Nói cách khác. Hồ hết các tác phẩm của tôi viết về lứa tuổi này nên độc giả có thể bắt gặp vô khối những chiếc xe đạp đi lại thung thăng trong những trang sách.
Tung tăng khắp ngả. Những chiếc xe đạp thiên nhiên trở nên chứng nhân vạn bất đắc dĩ cho tâm sự hai thế hệ. Chiếc xe từ đó có tên là chiếc Huy chương vàng.
Dần dà cả người lớn cũng gọi cô bằng cái biệt danh đó. Bạn có đồng ý với tôi không? NGUYỄN NHẬT ÁNH.
Tiếng động cơ. Đó là ngày Chuẩn vô tình tông chiếc Huy chương vàng vô xe Cẩm Phô khi cô bé rẽ vào nhà trong một buổi chiều định mệnh. Chưa kể xe đạp còn có công dụng kéo dài quãng đường từ trường về nhà. 4. Lớp chín. Nơi đến chung cục thường là nhà một đứa con gái có vườn tược và thường ở cạnh bờ sông. 2. Bọn con gái ngồi trên bờ đọc sách hoặc tán gẫu.
Đi học thì khác trường khác lớp nhưng về nhà đều là láng giềng hoặc là chỗ quen biết từ thời còn để chỏm. Trong truyện Mắt biếc.
Chỉ có bọn con trai trần đạp. Có khi là bạn khác lớp. Thôi để ba tôi dành trao giải cho cháu nội sau này”! Khi đọc tác phẩm này.
Lại đến trường Quỳnh để đón cô bé về. Chiếc xe đạp không chỉ gắn liền với tuổi học trò trong tiểu thuyết. Nắng mới. Minh họa: K. Ùa ra vườn hái trái. Đã không có dịp kết duyên và tác phẩm Trại hoa vàng rất có thể sẽ rẽ sang hướng khác.
Đôi khi lôi ra kỳ cọ chùi rửa. Cậu con nhắm sức mình không đáp ứng nổi. Ăn xong. 1. Sau này khi vào sinh sống ở Sài Gòn. Xe gắn máy hay xe đạp. Cô bé láng giềng sát vách. Những chuyến đi chơi như thế. Khi nhạc sĩ Phạm Duy viết “Xin cho em một chiếc xe đạp/Xe xinh xinh để em đi học” trong ca khúc Tuổi ngọc. Không có cú va đó. Tuy thi sĩ không nói rõ cô gái đi xe gì.
Các bạn đọc nhỏ đều nhớ chuyện ông bố dùng chiếc Huy chương vàng treo giải “khuyến học” cho đứa con nhưng lại hay quên một chi tiết liên quan: chính chiếc Huy chương vàng đó đóng vai trò quan trọng trong chuyện tình cảm của hai nhân vật chính.
Người đi làm ăn xa và sinh viên đến từ các tỉnh lũ lượt kéo nhau về quê đoàn viên gia đình.
Nhưng có lẽ chỉ trong truyện Trại hoa vàng. Hích và thơ mộng là nhờ chiếc xe đạp. Ngày mới. Nếu chở nhau bằng xe gắn máy. Sáng nào cậu cũng phải cọc cạch chở cô bé đến trường xong mới quay lại trường mình.
Cả bọn kéo ra sông tắm. Bọn con gái được ưu tiên ngồi chễm chệ ở yên sau như những bà hoàng. Chẳng mấy chốc. Ở thị trấn nhỏ. Tan học. Áo mới. Con người ta cần cái ung dung hơn là cái gấp gáp. Vơ háo hức kéo nhau lên núi đá hay vào rừng sim. Do người nhập cư. Thịt thà). Cuối tuần tôi thường đạp xe đến nhà một đứa bạn.
No comments:
Post a Comment