Wednesday, September 25, 2013

Nữ tiếp viên đáng tin cậy máu lạnh.

Một cháu nhỏ ngây thơ chỉ ra hướng cánh đồng

Nữ tiếp viên máu lạnh

Đúng lúc ấy thì Linh gặp ông Lưu Văn Lệ (1968, trú thôn Phú Nguyên) và buộc ông Lệ chở Linh đi tìm anh Nguyễn Quốc Việt - người thanh niên bị thương vừa chạy từ nhà Linh ra.

Đến bên anh Việt, Linh vung dao đâm một nhát chí mạng trúng tim. Dù anh Việt đã bỏ chạy nhưng Linh vẫn tiếp tục truy sát và hậu quả đau lòng đã xảy ra.

Ngoài 3 mẹ con Linh còn có 5 người khách, trong đó có anh Việt. Phương Nam. Linh còn xăm trổ nhiều hình thù kỳ quái trên thân. Ban sơ, anh Việt bảo không lấy điện thoại, nhưng sau khi được bà Đại khuyên giải thì anh Việt nhận mình đã lấy 2 chiếc điện thoại và đưa Linh cùng bà Đại đến nơi anh Việt cất giấu.

Qua tìm hiểu được biết, Linh là con gái út của bà Phạm Thị Đại và ông N. Sau khi lấy được điện thoại, bà Đại điều khiển xe chở anh Việt ngồi giữa, Linh ngồi sau quay về nhà mình.

Tức giận, Linh lấy dao nhọn bỏ vào túi quần rồi cùng bà Đại tìm anh Việt để gieo rắc. Sau đấy, Linh mưu sinh bằng nghề tiếp viên trong các quán cà-phê, quán nhậu ở Hội An, Đà Nẵng. Tại cơ quan CA, Linh khai: 13 giờ ngày 19-9, mẹ Linh tổ chức tiệc rượu tại nhà. Khoảng 30 phút sau, Nguyễn Thị Thúy Linh (con bà Đại) từ trong nhà đi ra, trên tay cầm con dao nhọn còn dính máu. Nói về vụ án mạng, một số người cho rằng, nếu khi Linh đâm anh Việt, bà Đại ngăn trở quyết liệt và hô hoán để mọi người ứng cứu kịp thời thì anh Việt không phải chết tức tưởi.

Do lúc đó các em thiếu nhi đang múa lân nên không ai để ý đến thanh niên này. Bà Phạm Thị Ngọc, mẹ anh Việt trước nỗi đau mất con. Năm 2004, bố mẹ ly hôn, Linh sống với mẹ và chị gái. Trông ngoại hình nữ tính nhưng cô ta uống rượu, hút thuốc và ăn nói tục lệ, ngạo ngược. Thấy Linh quá hung dữ, ông Lệ liền quay xe về mà không dám cản ngăn.

Dù nhà chỉ có 3 người phụ nữ nhưng gia đình bà Đại thường xuyên tiếp đón nhiều đàn ông ở xa tới lui. Một người dân cho biết, có lần một người đàn ông đến nhà tìm bà Đại thì bị Linh vác dao chém bị thương

Nữ tiếp viên máu lạnh

Ông Nguyễn Văn Chánh (1969, chú họ của Linh) cũng bức xúc: “Mặc dù nó là cháu tôi, nhưng tôi không thể chấp nhận những ai khinh thường pháp luật, coi rẻ mạng người, cơ quan chức năng cần phải xử nghiêm minh để làm gương cho kẻ khác”.

Gặp các em bé đang chơi múa lân, Linh hỏi: “Mấy đứa bây có thấy một người đàn ông vừa chạy ra đây không?”. Chẳng những thế, mẹ con bà Đại thường tổ chức ăn nhậu. T. Sống trong môi trường như thế nên Linh không được dạy bảo đến nơi đến chốn.

Khi về đến trước cổng, vừa xuống xe, Linh rút ngay con dao đâm một nhát vào bụng anh Việt. Học chưa hết lớp 8 Linh nghỉ. Đến đoạn đường bê-tông phía cánh đồng, thấy anh Việt đang ôm bụng rên rỉ bên đường, Linh liền nhảy xuống xe và tiến đến phía nạn nhân.

N (1968). Anh Việt cố gượng sức rút dao ra ném xuống ruộng rồi bất tỉnh nhân sự cho đến khi mọi người phát hiện đưa đi cấp cứu. Đến 22 giờ Linh trở về nhà và ghé vào quán bà Lê Thị Phượng (1965, thôn Phú Nguyên) để mua thuốc lá hút thì bị CA bắt giữ. Tan tiệc rượu, chị gái Linh là Nguyễn Thị Thúy Vân (1982) phát hiện mình bị mất 2 ĐTDĐ nên lảu bảu.

Án mạng do Linh gây ra khiến chính quyền xã lẫn người dân đều bàng hoàng và bất bình. Tuy nhiên, do vết thương quá nặng nên anh đã tử vong. 18 giờ 30 ngày 19-9, một thanh niên với nét mặt đớn đau vừa chạy từ nhà bà Phạm Thị Đại (1972, trú thôn Phú Nguyên) ra hướng cánh đồng vừa kêu cứu “Tôi bị đâm rồi!”.

Hoặc giả thử, ông Lưu Văn Lệ khôn khéo tìm cách thoái thác không chở Linh đến chỗ Việt đang nấp hoặc kêu gọi mọi người cùng khống chế Linh thì anh Việt đã không bị nhát dao thứ 3 đâm thấu tim dẫn đến tử vong.

Nguyễn Thị Thúy Linh  Sau khi đâm anh Việt xong, Linh lấy xe máy của mẹ mình đi Hội An gặp bạn trai. Tính côn đồ, hung tợn, xem thường pháp luật, xem thường tính mạng của người khác chính là khuyết tật lớn nhất trong tâm hồn Linh mà nó hình thành bắt nguồn từ môi trường gia đình không lành mạnh. Là làng xóm với nhau nhưng không ai biết bà Đại làm nghề gì, chỉ thấy bà đi suốt cả ngày, có khi đi vài ba ngày mới về nhà.

Một thời gian Linh theo nghề may nhưng do tính nết nóng tính, hung tợn nên mau chóng giã biệt nghề kim chỉ này.

Ông Đoàn chim báo bão (1955) - Trưởng thôn Phú Nguyên cho biết, từ trước đến nay, xã Quế Xuân 2 rất yên bình, chưa có vụ việc nào làm mất ANTT nghiêm trọng.

No comments:

Post a Comment