Friday, September 13, 2013

Tấm lòng từ bi của mẹo hay bà cụ nhận nuôi “quả đắng” của những cô gái lỡ làng.

Thế là chúng í éo gọi: “Nội ơi! Nội ơi có khách”

Tấm lòng từ bi của bà cụ nhận nuôi “quả đắng” của những cô gái lỡ làng

“Mai này tôi khuất bóng, điều tôi lo nhất là ba chúng nó sẽ nuôi dạy lũ con thế nào. Vì sĩ diện? Vì danh gia vọng tộc? Cậu bé Nguyễn Sơn Nhã là kết quả mối tình giữa người làm mướn và cậu chủ. Cậu bé được đặt tên Nguyễn Sơn Phú. Để lại những người phụ nữ bụng mang dạ chửa với nỗi cay đắng, tủi cực. Không rào trước đón sau, người phụ nữ tự giới thiệu là bà ngoại đứa bé. Nay còn 11 đứa đang tuổi ăn, tuổi lớn, tôi thì đã già, ba chúng nó vì nuôi dạy lũ trẻ mà không thể lên núi chăm bẵm vườn cây được, thu nhập giảm sút.

Đến lúc này, bà Ba không khước từ được nữa. Bằng cớ là ngày mùng Bốn Tết Quý Tỵ mới bảnh mắt đã có khách lạ gõ cửa. Hầu hết các trường hợp, viên chức y tế gọi điện cho bà bảo rằng, có cô này, cô kia sắp đến ngày sinh đang tìm người cho con. 13 đứa bé. Khi những đứa trẻ được hoài thai, bố chúng đều “cao chạy xa bay”. Người phụ hồ, bán vé số, sinh viên, giúp việc.

Tôi khóc không phải vì sợ tuổi già, sức yếu mà khóc vì nghĩ đến tương lai chúng nó đấy cô”, bà Ba giãi bày. Đấy là lẽ tự nhiên mà. Nỗi lo mà bất kỳ ai làm bố, làm mẹ cũng đều vướng phải. Quá kinh ngạc trước lời đề nghị sỗ sàng, bà Ba hỏi chuyện thì được biết, đứa bé sinh đúng vào ngày Tết.

Cô nuôi hai đứa con. Khi đó, anh mới 26-27 tuổi. Thế nhưng, mạng không tuân theo sự xếp đặt của họ… “Khi đó, tôi 64 tuổi. Ban sơ là chuối, sau là sầu riêng, măng, mít… Cây trái bội thu, cuộc sống của hai mẹ con khấm khá dần. Thế nhưng, nhìn thể trạng gầy yếu của bà Ba, họ không tin vào kết quả xét nghiệm nên cứ thử đi, thử lại.

Gặp họ, bà Ba càng cám cảnh cho những thân phận đàn bà nhẹ dạ. Họ dư sức để mua nhà, mua đất dưới chân núi. Hằng ngày chăm bẵm, bế ẵm nó mà nhiều lúc tôi còn phát hoảng khi nhìn bộ dạng thằng nhỏ”, bà Ba tâm can.

Thế rồi một ngày, mẹ con anh chợt nhận ra, anh Bông cần phải lấy vợ, sinh con. Họ đã cưu mang, nâng đỡ, khuyên bảo những đứa trẻ không phải máu mủ của mình và hiện đang ngay ngáy nỗi lo cơm áo, gạo tiền.

Anh Bông đặt tên đứa bé là Nguyễn Sơn Thành. Anh Bông nhắm được một cô, bà Ba chuẩn bị lễ phẩm. Cùng với mẹ mình, tấm lòng bao dung, khoan dung của anh đã nâng đỡ nhiều người nữ giới nhẹ dạ vượt qua khúc gian truân của cuộc đời mình.

Thế nhưng cả hai đều quá yêu phong cảnh thiên nhiên trên đỉnh núi nên không hề có ý định rời bỏ nó. Cậu chủ lại là con lai nên đứa bé con của cậu chủ và cô người làm mới nhìn qua đã thấy sự dị biệt.

Bà Võ Thị Ba, tên thường gọi là dì Ba năm nay bước sang tuổi 76. Chỉ có điều, nỗi lo này lớn hơn vì họ đang nuôi 12 trẻ. Có cô, do không có tiền ăn nên phải nài bệnh viện cho làm những việc phụ giúp để chờ ngày sinh. Mà phần nhiều chúng nó được tôi nuôi từ trong bụng mẹ”, bà Ba nói.

Nhưng nó bị bệnh, nuôi dưỡng nó làm sao đây? Khi nghe viên chức bệnh viện nói sau khi bị Bố mẹ bỏ rơi, người ta đã đưa đến một số địa chỉ nhân đạo nhưng họ khước từ nhận, bà Ba quyết định nuôi. Ấy vậy mà bà nội nó khi biết mối tình giữa con trai mình và cô gái giúp việc đã mạnh tay đuổi đi dù biết, giọt máu của mình đang lớn dần trong người cô gái. Bà Ba mời người lạ vào nhà.

Đều nhìn nó như. Không chỉ có những người đàn bà một mình vượt cạn mới bỏ con, có những đứa trẻ được sinh ra có cả bố, cả mẹ cũng rơi vào tình cảnh này. Có cháu bé, mẹ lại là người quá lứa lỡ thời, gặp khách qua đường nên trót dại. Cuộc hôn nhân không bền, họ ly hôn.

“Đầu, mắt Thành mỗi ngày một to ra. Mãi rồi, nhờ sự chịu thương, chịu khó của cả hai mẹ con mà mảnh đất 15ha trên núi Cấm bắt đầu cho thu hoạch. Thức đêm liên miên, làm việc quá sức khiến cho sức khỏe bà suy kiệt. Đến mức không đừng được nữa, bà vào bệnh viện.

Khi được 33 tháng tuổi, nó vĩnh biệt những người cưu mang mình ra đi. Bác sỹ đã can thiệp bằng kỹ thuật hút nước ở trên đầu thằng bé, điều trị cho đôi con mắt nhỏ đi. Ngủ mà mắt nó vẫn mở. Bé Thành sinh ra bị tật nguyền – cháu bị não úng thủy. Nghe bà kể về lai lịch những đứa trẻ, tôi thấy buồn vô bờ. Khi tôi nghe bà Ba nói rằng, bà nuôi nhiều đứa trẻ từ trong bụng mẹ, tôi thấy khó hiểu.

Vượt qua mọi trớ trêu, ân oán ở đời, bà Ba đã xuất hiện và giang tay đón nhận “hậu quả” nếm trái cấm. Có cháu bé, mẹ mới 17 tuổi. Thế nhưng, bà ngoại của đứa bé lọt lòng vẫn kiên quyết, “bà không nhận nuôi tôi vẫn để đây”.

Khi cô bán vé số có thai, “đồng nghiệp” của cô phủi bỏ. Thương thằng bé, hoảng hốt với bộ dạng của nó, mẹ con bà Ba đưa nó đến bệnh viện. Bà Ba bị lao lực vào năm Quý Mùi, khi họ liên tiếp nhận 5 đứa trẻ bị bỏ rơi về nuôi. Bà ta muốn cho bà Ba đứa bé này. Mắt bà hết nhìn người đàn bà lạ, lại nhìn đứa bé lọt lòng đang thiêm thiếp ngủ trên tay bà ta. Lúc đó, bà Ba đang điều trị lao lực ở bệnh viện, chỉ có anh Út Bông ở nhà.

Họ có tiền gửi tần tiện. Nhìn đứa bé, bà thương rứt ruột. Nó là kết quả của mối tình giữa hai người bán vé số. Bà có mái tóc bạc như cước. “Toàn là những cô gái lỡ làng con à.

Những người mẹ đủ lứa tuổi, nghề nghiệp. 12 cháu, một cháu bệnh đã mất. Những người ruột thịt của 13 đứa trẻ mà mẹ con bà Ba nhận về nuôi nghĩ gì khi biết, chẳng phải “giọt máu đào” mà mẹ con họ phải lao tâm, khổ tứ để chăm bẵm, nuôi dạy? Theo bà Ba, chưa có một người mẹ nào tìm đến nhà bà chỉ để thăm con chứ đừng nói là xin nhận lại.

Đôi chân gầy yếu lẩy bẩy chạy ra cửa. Bà bế đứa bé vào lòng, ngắm nhìn khuôn mặt trong trẻo của nó, nước mắt lăn dài.

Nó có vẻ xinh trai rất Tây. Trong tủi hổ, cô gái phải tìm người để cho con trước khi nó chào đời. Đó là cháu bé được anh Bông đặt tên là Nguyễn Sơn Thành.

Ba má cháu vì “sợ hãi” đứa con tật nguyền đã bỏ cháu lại bệnh viện. Những người con ở thị thành Cần Thơ thiết tha mời bà về nhà dưỡng sức nhưng bà không chịu.

Bà là cứu cánh, là chỗ dựa tinh thần cho những người đàn bà nhẹ dạ. Bà Võ Thị Ba. Bà cũng là cái cây vững chãi của anh Út Bông và những đứa trẻ. Cục nợ. Nghe tiếng chim hót, thấy hay khôn xiết. Người ở xa thương tình đôi khi gửi cho chút xíu phụ đỡ nhưng chỉ được phần nào. 2. Cây trái trồng trên núi Cấm đủ mua gạo, muối nhưng còn tiền học, tiền xống áo, thuốc thang.

Mẹ con anh là cứu cánh không chỉ cho những đứa trẻ bị ruồng rẫy mà còn cả mẹ của chúng. Nếu mà ở dưới đất, có khi mình lại tìm cách để bắt được con chim”, anh Bông chia sẻ. Rồi cô lại kết hôn lần thứ hai và sinh thêm hai người con nữa, trong đó có anh Út Bông.

”, Bà Ba nói. Cô thành hôn rồi sinh 2 con. Lớn lên, Võ Thị Ba là một cô gái có sắc. Mẹ con bà Ba như bà Tiên, ông Bụt đã xuất hiện khi những người phụ nữ đang chới với giữa dòng.

Sau khi đi ngao du ở núi Cấm, tỉnh biên thuỳ An Giang, bà thấy yêu nơi này. Họ đã trút mối lo về đứa trẻ cho mẹ con bà Ba, còn mối hận tình thì không biết bao giờ khuây. Chúng tôi đã hứa là sẽ nuôi chúng nó trưởng thành nên cứ nghĩ đến ngày mình về với tiên tổ, tôi lại thấy lo. Đến khi nghe bà nói về những việc mình làm hằng ngày thì họ kết luận, bà bị lao lực.

Những đứa trẻ nhanh chân chạy ra, trước mắt chúng là người đàn bà trung niên, lam lũ. Éo le ở chỗ, nó là đứa trẻ sinh ra không ai chờ mong nên cả mẹ, cả bà ngoại.

Từ cái duyên với thằng bé Nguyễn Sơn Ngọc ở tuổi 64, đến nay khi ở tuổi 76 cái duyên nợ với những đứa trẻ bị người thân sẵn sàng cho đi của bà vẫn chưa có hồi kết. Bà về thành thị bán nhà, chia tiền cho các con và giành một phần lên ngọn núi nơi có cái nắng quanh năm để mua đất, dựng ngôi nhà tạm. Người này đòi gặp bà Ba. Cái tuổi quá già để bắt đầu làm bất cứ việc gì, chứ đừng nói đến việc gầy dựng cả đại gia đình gồm 13 đứa trẻ.

Kết quả là cô ôm mối hận trong lòng và cái thai mỗi càng ngày càng lớn. 13 người mẹ có thân phận khác nhau. Chúng tôi khó lòng mà cáng đáng thêm được nữa. Cuộc sống của hai mẹ con bà Ba những ngày bỏ phố lên núi thật gian khổ. Họ gặp bác sỹ, nghe họ bảo nó không thọ nhưng bà vẫn đề nghị điều trị để đầu thằng bé bớt to, mắt bớt mở trừng trừng.

Thế nhưng, thằng bé không thọ lâu. Mẹ nó chở dạ ở nhà nên bà ngoại phải gọi cô đỡ đến. Có những trường hợp là người phong túc, nhưng vẫn nỡ vứt bỏ giọt máu của mình.

Bà Ba nghe tin tăng tả chạy đến. 13 đứa trẻ, 13 thân phận mẹ. Là đàn ông, lại chứng kiến quá nhiều cảnh đời éo le của chính những người mà mẹ mình cưu mang, anh Bông cũng xót xa lắm. Các bác sỹ hết thử đờm lại rà phổi nhưng không tìm được vi khuẩn lao.

Mẹ con bà Ba là người đón ẵm đứa bé trai tuấn tú và đặt cho nó cái tên Nhã. 1. Thế nhưng, bà đã không trách cứ họ mà khích lệ, khích lệ để họ vượt cạn an toàn, để còn làm lại thế cục.

Nhưng khi nghe chuyện của bà rồi, tôi mới thấy hết tấm lòng Bồ Tát của bà. Có cô, phải khất tiền chủ nhà trọ với lời hứa, bao giờ sinh con xong sẽ trả nợ. Cái tuổi mới biết yêu và rất dại khờ trong tình yêu. Mất cả tuần ở bệnh viện và mấy chục triệu, nhưng khi thằng bé dần trở lại hình hài của đứa bé thông thường, mẹ con bà ấm lòng. Có lúc, anh Bông phải đi gánh thuê nông sản từ trên núi xuống để lấy tiền đong gạo.

Bà quê gốc ở Cà Mau, năm lên 10 bà theo gia đình phiêu bạt nhiều nơi ở các tỉnh miền Tây rồi đậu lại ở thành phố Cần Thơ.

“Khi lên núi sống, tôi thấy cuộc sống khác hẳn. Khi bà về, bé Thành đã nằm yên dưới nấm mộ nhỏ. Anh Út Bông, người con trai út sau khi rời trận mạc Campuchia đang làm Phó Chỉ huy trưởng Quân sự của phường khi nghe nguyện vọng của mẹ đã bỏ việc theo lên núi ở cùng. “Bà nhìn thấy gia cảnh của chúng tôi rồi đấy. Cái chung của họ là đã trao thân gửi phận cho những người đàn ông họ Sở. Bà bảo anh Bông mời đại diện chính quyền địa phương đến nhà để chứng kiến và làm thủ tục cho nhận con.

Khi con cái trưởng thành cũng là lúc, mái tóc của bà điểm bạc.

No comments:

Post a Comment