Trước tiên một cá nhân chủ nghĩa cần có những suy nghĩ đúng, thái độ đúng mới có thể có những hành xử và hành động chuẩn trong tầng lớp
Cách đây vài trăm năm, chữ Lễ như tác giả phản biện tuân theo đạo Khổng nhưng hiện nay chữ Lễ trong mình nó cũng thay đổi rất nhiều. Một quyết định nhầm trên thị trường chứng khoán có thể mất vài chục tỷ nhưng tiền bữa nay mất đi mai sau còn có thể tìm được. Chuẩn từng lớp đó có những gì chưa hợp lý chúng ta bàn bạc và tôn tạo thay vì phủ định sạch trơn.
Trong bài viết, tác giả cho rằng: Một thời giáo dục lấy tư tưởng Nho giáo làm chủ đạo đã đi qua từ rất lâu, nhiều ý kiến về giáo dục của Nho giáo vẫn còn giữ nguyên giá trị, thế nhưng cũng có những ý kiến cần phải đánh giá lại một cách toàn diện hơn trong bối cảnh mới.
Tuy nhiên một diễn đàn phản biện mở để nhấn mạnh tầm quan trọng phải duy trì khẩu hiệu Tiên Học Lễ kèm theo những phản biện để định nghĩa xác thực chữ Lễ như thế nào sẽ mang lại giá trị rất lớn cho sự nghiệp giáo dục tại Việt Nam.
Một loạt bài viết với tư tưởng cổ súy việc bỏ hẳn đi học lễ sẽ dẫn tới ngộ nhận của hàng chục ngàn thanh thiếu niên không tuân thủ những lệ luật để trở nên hàng chục ngàn bà Tưng, Angela Phương Trinh, Lê Văn Luyện mai sau. Nhìn rộng từ phát triển nhân lực, các cá nhân trong từng lớp ngày nay luôn luôn phải hướng tới sự hoàn hảo trong kiến thức, thái độ và kỹ năng.
Các quan điểm và phản biện trong giáo dục rất phải cẩn trọng.
Chữ Lễ ở đây không chỉ bó gọn chữ Lễ trong đạo Khổng như một số quan điểm phản biện. Rõ ràng, nền giáo dục cơ bản nào cũng nhằm giáo dục, xây dựng và duy trì cho mỗi cá nhân cách hành xử chuẩn trong tầng lớp. Thế giới đổi thay rất cần chúng ta hiểu chữ Lễ như thế nào trong quá trình hội nhập chứ không hòa tan với thế giới bên ngoài. Dân gian có câu “Cờ Ngoài – Bài trong" diễn tả hiện tượng khi đánh cờ ai ở ngoài cũng có thể thành Đế Thích và bình luận những nước cờ “cao giá”.
Có những cá nhân chủ nghĩa cả đời cũng vẫn chưa đạt tới sống đàng hoàng như tôn chỉ nói trên thì việc ưu tiên – Tiên Học Lễ có nhẽ không cần tranh luận tại đây.
Hoàn toàn tán đồng với những ý kiến của tác giả tuy nhiên những tả đó chỉ là những điểm không hợp lý về cách hiểu chữ Lễ. Trên báo chí truyền thông trong thời kì gần đây có rất nhiều cá nhân chủ nghĩa mà nghề nghiệp là “cờ ngoài" đối với nền giáo dục tự dưng xuất hiện như một người “sống chết” với nghề giáo dục hàng chục năm? Các cá nhân chủ nghĩa này đưa ra những luận điểm gây sốc bằng cách phát biểu những gì trái ngược với thông lệ trong nền giáo dục.
Đại học Hoa sen tại TP HCM đã đề ra tôn chỉ sống tử tế - học tử tế- kết nối năm châu. Không có gì lạ khi phương Đông và phương Tây có những cách tiếp cận giống nhau vày nền giáo dục phổ cập ở đâu cũng hướng tới xác lập chuẩn cho những công dân của mình.
Một bài viết của một vị tiến sỹ cổ súy cho việc bỏ Tiên Học Lễ khi ngụy biện triết lý UNESCO. Một cách rõ ràng, chuẩn trong tầng lớp sẽ phải phát triển và đổi thay vì tầng lớp biến đổi.
Nghĩ suy và thái độ chính là cái chúng ta gọi là Lễ trong vớ quá trình đào tạo. Khẩu hiệu “Tiên học lễ, hậu học văn” là một trong số đó. UNESCO đưa ra bốn cột trụ của việc học trong thiên niên kỷ mới, đó là: Học để biết, học để làm, học để khẳng định bản thân và học để chung sống (learning to know, learning to do, learning to be and learning to live together).
Khẩu hiệu Tiên Học Lễ - Hậu học Văn vẫn cần phải duy trì trong từng lớp vì lý do xã hội thanh thiếu niên của Việt Nam vẫn còn rất nhiều điểm cần giáo dục về tư cách. Chúng ta chưa cần tuyên bố bỏ Tiên Học Lễ đã có rất nhiều con cái chửi cha mẹ trên facebook. Chúng ta chẳng thể vì một số điểm không hợp lại đòi bỏ đi những triết lý trụ cột. Khẩu hiệu của nhà trường tại bậc giáo dục đại học- bậc cao nhất trong quá trình đào tạo một cá nhân chủ nghĩa trong nghề cũng không khác với khẩu hiệu Tiên Học Lễ - Hậu Học Văn.
Trong cả bài viết, ông đã dành 5 điều trong 6 điều để nói lên chữ Lễ theo nghĩa rộng tới cả phụ huynh lẫn học sinh.
Những ngày gần đây, dư luận đang nóng lên bởi những tranh biện xung quanh quan điểm 'Tiên học lễ…” không còn hợp thời? của tác giả Thanh Phong (Khoa Sư Phạm, Trường ĐH An Giang) được đăng tải trên 1 tờ báo. Chữ Tiên ở đây hiểu theo nghĩa đó là mức độ ưu tiên thay vì phải học hết lễ mới tới học văn. Có vẻ giáo dục ngày nay đã trở thành “bàn cờ trong dương thế" để bất kỳ ai cũng có quyền nói lên chủ kiến “sáng giá" của mình.
Báo Giáo dục Việt Nam xin trân trọng giới thiệu bài viết của tác giả Vũ Tuấn Anh - Viện Quản lý Việt Nam xung quanh vấn đề này. Trở lại với câu chuyện Tiên Học Lễ- Hậu Học Văn có nên bỏ hay không bỏ. Trong giáo dục không thể sửa sang các sản phẩm hư hỏng con người vì chúng ta không thể quay ngược được thời kì.
Khi nhìn vào trong khẩu hiệu của Unesco hiểu sâu sắc cũng tương đồng với việc Tiên Học Lễ. Chữ Lễ biểu tượng cho phạm trù cách sống và hành xử trong từng lớp.
Phải chúng ta hiểu chữ Lễ theo nghĩa rộng thì Learn to be chính là học để cho chúng ta trở nên một cá nhân như thế nào và chúng ta học để làm sao sống hòa thuận – hành xử với những người xung quanh theo chuẩn mực của từng lớp đương thời- learning to live to gether. Giữa hai chọn lọc duy trì Tiên Học Lễ và tuyển lựa thứ hai bỏ khẩu hiệu và có xác xuất sẽ xuất hiện thêm một đôi nhân vật thiếu niên “anh hùng" nói trên, kiên cố đa phần chúng ta sẽ chọn lựa duy trì Tiên Học Lễ.
Tất tật đời thanh thiếu niên Việt Nam cần phải hiểu rằng các em cần phải hiểu, áp dụng và phát triển chuẩn xã hội của Việt Nam. Trong ba thành tố, thái độ có tầm quan yếu nhất trong ba nhân tố nói trên trong quan điểm phát triển nhân công phương Tây. Cách đây vài hôm, giáo sư Văn Như Cương có bài đọc cho ngày khai giảng dành cho ba má và học trò.
Một lần nữa sự giao thoa thể hiện tại đây. Tác giả Lê Đỗ Huy có nêu lên những thí dụ không tốt của chữ “Lễ".
No comments:
Post a Comment